Chuyện ngôn tình Mì Quảng

mi quang

Tôi là một người thích ăn, và rất khó tính. Nhưng với mì Quảng chị Linh khu Nhiêu Tứ-Rạch Miễu, quận Phú Nhuận, tôi như đứa trẻ con được quà. “Mối tình” với tô mì Quảng chị Linh là cả một câu chuyện dài.

Tôi cực kỳ thích món Mì Quảng. Thật sự là khó có thể tìm ra được một cửa hàng nào bán mì Quảng đúng cái gu mà tôi mong muốn. Giữa cơ mang nào là cửa hàng Mì Quảng Mỹ Sơn, Mì Quảng Ăn là nhớ, Mì Quảng Phố Thị, Mì Quảng Thu Bồn ngang dọc từ trục đường chính vào những con phố nhỏ đâu đâu cũng thấy những cái tên gắn liền với những địa danh nổi tiếng ở xứ Quảng thân thương. Nhưng dường như tất cả các hàng quán đó không làm tôi vừa lòng. Tôi chỉ chọn duy nhất quán Mì quảng chị Linh ở con hẻm nhỏ nằm sâu phía trong đường Nhiêu Tứ, gần khu chung cư Rạch Miễu, quận Phú Nhuận. Mì quảng chị Linh là do tôi gọi chứ quán này không có tên (và gần như rất rất nhiều hàng quán như vậy ở chốn Sài Gòn này cũng “không tên” tương tự). Theo ký ức của tôi, địa điểm này đánh dấu cho lần dời quán thứ năm kể từ khi chị Linh mở quán bán hồi năm 2010. Lúc đó tôi là sinh viên năm Ba đại học. Tôi may mắn được đi ra Hội An ba lần, và một lần duy nhất ăn đúng chỗ ưa thích đó là năm 2014. Kể từ ngày đó, không khi nào tôi không nhớ về dư vị mì Quảng Hội An mỗi khi ai đó nhắc đến nơi này. Tôi lùng sục gần như là tất cả những địa điểm có liệt kê Mì Quảng vào thực đơn chính để thưởng thức, hòng tìm ra đúng cái vị mà tôi thèm khát bấy lâu. Thời điểm giữa năm 2014-2016 tôi bị mất liên lạc với chị. Một manh mối khiến tôi tìm ra được chị vỏn vẹn chứa đựng trong câu nói năm nào chị khi dời quán đi (lần thứ tư) vì mặt bằng lúc bấy giờ lên giá. Chị nói “Ghé quán ủng hộ chị, bên Nhiêu Tứ, khu Rạch Miễu nha em. Nhớ dắt mẹ qua luôn”. Hai chị em dường như có duyên từ trước, tìm phát là trúng luôn. Cho đến giờ, thỉnh thoảng cứ hai tuần một lần là tôi chạy qua chỗ chị. Không cần gọi, thấy tôi xuất hiện là chị “đãi” tôi ngay một tô mì cỡ bự, nào là chả lụa, gà quay, thịt nạc ướp ngũ vị, bánh đa, trứng cút, đậu phộng rang ăn cùng với rau húng lủi, cải ngọt. Tô mì này không thể thiếu gia vị rất riêng của xứ Quảng: ớt trái và sa tế (tôi không nhớ chính xác tên gọi). Chỉ có điều giá tiền hơi cao so với nhưng chuỗi hàng quán bán chuyên mì Quảng: 50,000 đồng/tô. Với mức giá này, thật khó cho tôi có thể kêu gọi bạn bè ủng hộ chị.

mi quang
Mì Quảng

Có lần tôi hỏi chị “Chị à, chị bán ngon vậy sao chị không nghĩ đến chuyện mở rộng, quảng cáo nhiều vô để khách hàng người ta đến ăn đông hơn?”. Chị trả lời “chị thích bán đều đều như này, đông phải làm nhiều cực lắm em” Tôi thầm nghĩ trong đầu, nếu với cung cách hiện tại của chị mà chị làm lớn hơn thì khả năng thua lỗ nặng là khó tránh khỏi. Chị cũng thành thật “chi phí làm ra tô mì cũng ngót nghét 60-70% rồi, kệ lời ít đủ sống em ơi”. Phải công nhận một điều: chị bán có tâm nhưng cũng rất “tài tử”. Nhiều lần mình vòng vo đặt vấn đề khuyên chị nên quảng cáo rộng hơn chứ cái kiểu phát danh thiếp giờ xưa rồi, chả ăn thua đâu. Khổ, khuyên cho đã mà thấy bả cứ dửng dưng, tôi kệ. Lâu lâu ghé ăn ủng hộ bả là bả vui rồi, khi nào bả chuyển quán tính tiếp :))

Cái cơ duyên đưa đẩy tôi đến với quán mì Quảng chị Linh nó giản dị như thế.

Mời bạn đọc đón xem tiếp những bài sau qua địa chỉ http://www.anhmarketer.xyz

Leave a Reply

Your email address will not be published.